Ngừng tim sau sinh, người mẹ trẻ hồi sinh sau 3 tháng giành giật sự sống

Người mẹ trẻ ngừng tim sau sinh do băng huyết, suy đa cơ quan, được cứu sống và hồi phục kỳ diệu sau hơn 3 tháng điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai.

Đầu tháng 1/2026, sau khi sinh thường tại cơ sở y tế tuyến dưới, chị H. bất ngờ gặp biến chứng đờ tử cung gây băng huyết nặng. Các bác sĩ tuyến dưới phải thực hiện phẫu thuật cắt tử cung bán phần để cầm máu.

Diễn biến xấu, bệnh nhân được chuyển lên Bệnh viện Bạch Mai. Trước khi chuyển viện, người bệnh trải qua ngừng tuần hoàn do sốc mất máu nặng.

Khi nhập Trung tâm Hồi sức tích cực, chị H. trong tình trạng nguy kịch. Sau khi được cứu sống từ cơn ngừng tim, người bệnh tiếp tục đối mặt với hàng loạt biến chứng nặng nề như hôn mê kéo dài, viêm phổi nặng, sốc nhiễm khuẩn, suy đa cơ quan, suy thận cấp phải lọc máu liên tục và nhiễm nấm huyết. Để duy trì huyết áp và chức năng các cơ quan, các bác sĩ phải sử dụng thuốc vận mạch liều cao trong thời gian dài.

Những ngày đầu điều trị là khoảng thời gian đầy áp lực đối với cả gia đình và đội ngũ y tế. Người bệnh gần như không có khả năng tự bảo vệ cơ thể trước các biến chứng. Mỗi chuyển biến nhỏ đều được theo dõi sát sao. Mỗi kết quả xét nghiệm đều có thể ảnh hưởng đến hướng điều trị tiếp theo.

Bác sĩ chăm sóc vết thương loét tì đè cho chị H.

Bác sĩ chăm sóc vết thương loét tì đè cho chị H.

Khi tiếp nhận điều trị tại Trung tâm Hồi sức tích cực, các bác sĩ còn đối mặt với một thách thức lớn khác: Người bệnh xuất hiện nhiều vết loét tỳ đè nghiêm trọng tại vùng cùng cụt và vai phải. Các tổn thương hoại tử sâu, lan rộng tới lớp cơ, thuộc loét tỳ đè giai đoạn IV - mức độ nặng nhất, tiềm ẩn nguy cơ nhiễm khuẩn kéo dài và ảnh hưởng lớn đến quá trình hồi phục.

Những lần thay băng ám ảnh

Với người bệnh nặng, loét tỳ đè không chỉ gây đau đớn mà còn làm tăng nguy cơ nhiễm khuẩn, kéo dài thời gian điều trị. TS. Hoàng Minh Hoàn, Điều dưỡng trưởng Trung tâm Hồi sức tích cực, cùng đội ngũ điều dưỡng đã xây dựng kế hoạch chăm sóc vết thương theo từng giai đoạn. Mỗi ngày, họ đánh giá tình trạng hoại tử, lượng dịch tiết, nguy cơ nhiễm khuẩn và khả năng đáp ứng điều trị của người bệnh.

Bên cạnh việc thay băng, các điều dưỡng liên tục xoay trở tư thế, vệ sinh da, hỗ trợ dinh dưỡng và theo dõi sát sao trong từng ca trực. Nhớ lại quãng thời gian ấy, chị H. cho biết những lần thay băng là ký ức khó quên nhất.

“Mỗi lần thay băng là thử thách rất lớn. Dù đã được hỗ trợ giảm đau nhưng tôi vẫn rất sợ. Có lúc chỉ nhìn thấy xe thay băng được đẩy vào phòng là đã lo lắng. Nhưng các anh chị điều dưỡng luôn ở bên động viên, hướng dẫn tôi hít thở để vượt qua”, chị kể.

Chị H ngày chuẩn bị được ra viện.

Chị H ngày chuẩn bị được ra viện.

Sau khi tình trạng nhiễm khuẩn được kiểm soát và các cơ quan dần hồi phục, mục tiêu điều trị chuyển sang phục hồi vận động.

Nhiều tháng nằm bất động khiến những động tác đơn giản nhất cũng trở nên khó khăn. Từ cử động tay chân, xoay người trên giường, tập ngồi, tập đứng cho đến những bước đi đầu tiên, tất cả đều cần sự hỗ trợ của nhân viên y tế.

Sau hơn ba tháng điều trị, người mẹ trẻ dần thoát khỏi tình trạng nguy kịch. Máy thở được rút bỏ, lọc máu kết thúc, chức năng các cơ quan hồi phục. Những vết loét nặng cũng được kiểm soát và tạo hình che phủ phần mềm.

Ngày chị có thể tự ngồi dậy rồi tự bước đi là khoảnh khắc khiến gia đình xúc động. “Nhìn con tự bước đi được, tôi cảm giác như con được sinh ra lần thứ hai”, mẹ bệnh nhân nghẹn ngào.

Chị H. cho biết mình không còn nhớ nhiều về những ngày đầu nằm trong phòng hồi sức. Nhưng có một ký ức vẫn còn nguyên vẹn. Đó là đêm giao thừa trong bệnh viện, khi các y bác sĩ đến tận giường bệnh thăm hỏi và động viên chị cố gắng vượt qua bệnh tật để sớm trở về với con nhỏ. “Hôm đó tôi đã khóc. Tôi cảm nhận được sự ấm áp giữa những ngày khó khăn nhất của cuộc đời mình”, chị kể.

Chị H (thứ 5 từ trái sang) đã khỏe mạnh, trở về cuộc sống bình thường.

Chị H (thứ 5 từ trái sang) đã khỏe mạnh, trở về cuộc sống bình thường.

Giờ đây, khi đã có thể tự đi lại và trở về cuộc sống bình thường, điều khiến người mẹ trẻ hạnh phúc nhất là được trở về nhà, được tự tay chăm sóc đứa con vừa chào đời sau những tháng ngày tưởng như không còn cơ hội gặp lại.