Đi họp lớp, bạn bè khoe mua nhà 17 tỷ đồng, ở biệt thự 300m², tôi nói đang thuê trọ: Về nhà nhận được tin nhắn đáng chú ý

Tin nhắn của một người bạn sau buổi họp lớp đã khiến người đàn ông Trung Quốc thay đổi cách nhìn về thành công

*Bài viết dưới đây là chia sẻ về buổi họp lớp của tác giả Vĩnh Kha đăng tải trên nền tảng Zhihu (Trung Quốc).

Tôi năm nay 35 tuổi, sống và làm việc tại Hàng Châu, Trung Quốc. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, cuộc sống của tôi không có gì đặc biệt: một công việc văn phòng bình thường, mức lương ổn định nhưng không cao, vẫn ở trong căn phòng thuê rộng chưa đầy 40m² cách công ty gần một giờ tàu điện ngầm.

Tôi từng nghĩ mình sống như vậy là ổn cho đến buổi họp lớp đại học cách đây hai tháng. Đó là buổi họp lớp kỷ niệm 10 năm ra trường. Nhóm chat lớp đã sôi động suốt nhiều tuần trước đó, nhưng tôi vẫn chần chừ không muốn đi. Không phải vì bận, mà vì tôi biết chủ đề của nhóm bạn rồi cũng sẽ xoay quanh nhà cửa, công việc và tiền bạc. Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn đến.

Nhà hàng được chọn nằm ở khu trung tâm mới của thành phố. Khi bước vào, tôi gần như không nhận ra nhiều người. Ai cũng ăn mặc chỉnh tề, nói chuyện tự tin, khác hẳn thời sinh viên. Chỉ sau vài ly trà, câu chuyện quen thuộc bắt đầu.

Một người bạn nói vừa mua căn hộ mới trị giá hơn 4,5 triệu NDT (hơn 17 tỷ đồng). Một người khác chuyển ra ngoại ô sống trong biệt thự 300m² vì muốn con có không gian rộng hơn. Có người khoe đã trả xong khoản vay mua nhà chỉ sau 5 năm. Mọi người thay nhau chia sẻ những thành tựu trong cuộc sống, và rồi ánh mắt họ hướng về phía tôi: “Còn cậu thì sao?”

Tôi cười, cố giữ giọng bình thản: “Mình vẫn đang thuê nhà.”

Không khí đột nhiên trầm xuống. Một vài người nhanh chóng chuyển sang câu chuyện khác. Không ai nói gì khó nghe, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ khoảng cách vô hình vừa xuất hiện. Trong suốt phần còn lại của buổi họp lớp, tôi gần như chỉ im lặng.

Tôi từng là sinh viên có thành tích tốt trong lớp. Ngày đó, nhiều người nghĩ tôi sẽ là người thành công sớm. Nhưng sau khi ra trường, tôi chọn làm ở một công ty khởi nghiệp nhỏ thay vì vào tập đoàn lớn. Công ty phá sản sau ba năm, tôi bắt đầu lại từ con số gần như bằng không.

Những năm sau đó, giá nhà ở Hàng Châu tăng nhanh đến mức tôi không còn cơ hội theo kịp nữa. Tiền tiết kiệm luôn vừa đủ cho cuộc sống, nhưng chưa bao giờ đủ để đặt cọc mua nhà. Tối hôm ấy, lần đầu tiên tôi thực sự cảm thấy mình đã thua cuộc.

Ảnh minh họa: Internet

Về đến phòng trọ, tôi tắt đèn sớm hơn thường lệ. Điện thoại rung lên khi tôi đang chuẩn bị ngủ. Đó là tin nhắn từ người bạn cũ tên Trương Lâm - người ngồi đối diện tôi trong buổi họp lớp.

Cậu ấy viết: “Buổi họp lớp hôm nay ai cũng nói về nhà cửa và tài sản, nhưng tôi lại thấy cậu là người sống thoải mái nhất. Cậu dám nói thật rằng mình vẫn đang thuê nhà. Tôi thì có nhà, có xe, nhưng mỗi tháng đều lo sợ mất việc vì khoản vay quá lớn. Không phải ai mua được nhà sớm cũng là người thắng cuộc. Đôi lúc tôi thấy ngưỡng mộ cậu đấy Vĩnh Kha. Đừng so sánh mình với người khác. Đôi khi người hiểu rõ mình muốn gì mới là người sống tốt hơn.”

Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn của Trương Lâm nhiều lần, trong lòng bỗng cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Ngày hôm sau, tôi đi làm như thường lệ. Không có điều kỳ diệu nào xảy ra, tài khoản ngân hàng cũng không đột nhiên nhiều thêm tiền. Nhưng tôi nhận ra một điều mà trước đây mình chưa từng nghĩ đến: áp lực so sánh đôi khi khiến chúng ta quên mất mỗi người đang đi trên một con đường khác nhau.

Ở Trung Quốc, việc sở hữu nhà thường được xem là thước đo thành công. Nhưng sau buổi họp lớp ấy, tôi hiểu rằng phía sau những căn hộ hàng triệu NDT cũng có thể là những khoản vay kéo dài hàng chục năm và nỗi lo thường trực của những người đang trưởng thành. Có thể họ không thể hiện ra, nhưng ai cũng đang có những nỗi bận tâm của riêng mình.

Tin nhắn của Trương Lâm vẫn nằm trong điện thoại tôi cho đến hôm nay. Tôi chưa từng xoá. Không phải vì nó thay đổi cuộc đời tôi theo cách kịch tính nào, mà vì lần đầu tiên, tôi hiểu rằng giá trị của một người không nằm ở căn nhà họ sở hữu, mà ở việc họ có thể sống trung thực với lựa chọn của mình. Và có lẽ, đó mới là điều đáng nhớ nhất sau buổi họp lớp năm ấy của tôi.

(Theo Zhihu)