Câu chuyện của một cụ bà 81 tuổi tại Nhật Bản được truyền thông địa phương đăng tải, đang khiến nhiều người suy ngẫm.
Sau khi chồng qua đời, bà Yoshie (tên đã thay đổi) sống một mình trong căn nhà cũ hơn 40 năm. Dù không có nhiều tích lũy, bà vẫn duy trì cuộc sống giản dị nhờ khoản lương hưu khoảng 150.000 Yên (24,8 triệu VNĐ) mỗi tháng.
“Tôi từng nghĩ mình vẫn có thể sống ở đây thêm một thời gian nữa”, bà chia sẻ.
Tuy nhiên, những năm gần đây, sức khỏe bà dần suy giảm. Việc đi chợ, xách đồ trở nên khó khăn, thậm chí có lần bà quên tắt bếp khi đang nấu ăn và ngủ quên ở phòng khách. Dù chưa xảy ra sự cố nghiêm trọng, nhưng điều đó khiến con cái bà lo lắng.
Người con trai cả nhiều lần thuyết phục mẹ chuyển vào viện dưỡng lão với lý do: “Ở đó có người chăm sóc, có bữa ăn sẵn, sẽ an toàn hơn”.
Sau nhiều lần cân nhắc, bà đồng ý. Chi phí sinh hoạt tại viện khoảng 170.000 Yên/tháng (28 triệu VNĐ), vượt quá tiền lương hưu nên phải dùng thêm tiền tiết kiệm. Điều này khiến bà không khỏi lo lắng khi thấy khoản tích lũy dần vơi đi, nhưng bà vẫn chấp nhận vì “chỉ cần con cái yên tâm”.
Cuộc sống “an toàn” nhưng không còn là của mình
Tại viện dưỡng lão, mọi sinh hoạt đều được sắp xếp theo giờ giấc cố định: từ thức dậy, ăn uống đến tắm rửa. Có nhân viên túc trực cả ngày lẫn đêm, giúp giảm đáng kể nỗi lo về sự cố bất ngờ.
Thế nhưng, sau vài tháng, bà bắt đầu cảm thấy “lạc lõng”.
“Ở nhà, tôi có thể pha trà bất cứ lúc nào, ra vườn ngắm cây, muốn đi dạo thì đi. Còn ở đây, làm gì cũng như có người theo dõi”, bà tâm sự.
Không chỉ mất đi sự tự do quen thuộc, bà còn cảm thấy cô đơn ngay giữa môi trường đông người. Dù ăn chung với nhiều người khác, nhưng do mỗi người một tình trạng sức khỏe, một mức độ nhận thức khác nhau, việc trò chuyện trở nên khó khăn.
“Nhân viên rất tốt, nhưng họ bận rộn, không thể ngồi nói chuyện lâu. Tôi tưởng mình sẽ không cô đơn, nhưng có lúc còn buồn hơn khi ở nhà. Tôi không ghét nơi này, chỉ là… đây không phải nhà của tôi”, bà nói.

Ảnh minh hoạ
Lời thì thầm khiến con gái lặng người
Trong một lần đến thăm, con gái bà bất ngờ khi nghe mẹ nói nhỏ: “Mẹ muốn về nhà”. Câu nói khiến cô sững sờ. Bởi trong suy nghĩ của cô, đưa mẹ vào viện dưỡng lão là lựa chọn đúng đắn, vừa đảm bảo an toàn, vừa giảm gánh nặng chăm sóc.
Sau cuộc trò chuyện, gia đình bắt đầu cân nhắc lại. Nếu để mẹ về nhà, họ sẽ phải lắp thêm tay vịn, thuê dịch vụ chăm sóc tại nhà, đặt suất ăn giao tận nơi. Nếu tiếp tục ở viện dưỡng lão, cần tìm cách giúp bà cải thiện đời sống tinh thần.
Cuối cùng, họ chọn phương án dung hòa: bà vẫn ở viện dưỡng lão, nhưng được phép ra ngoài vài lần mỗi tháng để gặp bạn bè gần nhà, hoặc đi dạo cùng người thân khi gia đình đến thăm.
Theo báo cáo khảo sát hộ gia đình năm 2025 của Nhật Bản, người trên 65 tuổi sống một mình có mức chi tiêu trung bình khoảng 149.000 yên/tháng (24,7 triệu VNĐ), trong khi thu nhập khả dụng chỉ khoảng 124.000 yên (20,5 triệu VNĐ) cho thấy áp lực tài chính không nhỏ.
Tuy nhiên, câu chuyện trên cho thấy, khi lựa chọn nơi ở cho người cao tuổi, yếu tố chi phí và an toàn là chưa đủ. Điều quan trọng không kém chính là cảm nhận và mong muốn của chính người trong cuộc. Bởi đôi khi, điều cha mẹ cần không chỉ là một nơi “an toàn”, mà là một nơi họ thực sự cảm thấy được sống theo cách của mình.