Suốt nhiều năm ở vậy chăm sóc bố mẹ lúc tuổi già, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình rơi vào cảnh trớ trêu như vậy. Sau khi bố mẹ qua đời, các anh trai đề nghị bán căn nhà tôi đang ở để chia tài sản thừa kế…
Nhà tôi có 5 anh em, 4 anh trai đều đã lập gia đình từ lâu, có cuộc sống riêng ổn định. Tôi là con gái út và không lập gia đình nên từ nhỏ tôi đã sống cùng bố mẹ. Khi tôi trưởng thành đi làm, lúc đầu cũng nghĩ đến việc ra ở riêng nhưng thấy bố mẹ ngày càng già yếu, tôi tự nguyện gánh vác việc chăm sóc bố mẹ.
Những năm cuối đời, sức khỏe của bố mẹ giảm sút, thường xuyên phải nhập viện, công việc chăm sóc hầu như do tôi đảm nhận từ đưa đón bố mẹ khám bệnh, mua thuốc, lo bữa cơm hằng ngày đến những đêm thức trắng trong bệnh viện… Các anh tôi đều ở xa và bận công việc nên chỉ về thăm bố mẹ được 1-2 ngày, biếu bố mẹ chút tiền mua đường sữa.

Thật bất ngờ khi các anh cho rằng căn nhà tôi đang ở vẫn là tài sản đứng tên bố mẹ nên phải được chia đều cho các đồng thừa kế. (Ảnh minh họa: AI)
Có lẽ vì thế nên trong những dịp giỗ chạp, lễ Tết hay họp mặt gia đình, các anh thường nói rằng nhờ có tôi mà bố mẹ được chăm sóc chu đáo tuổi già. Còn với tôi, chăm sóc bố mẹ là điều hiển nhiên của một người con, tôi yên tâm nhất là bố mẹ luôn ở bên cạnh.
Thế nhưng mọi thứ thay đổi hoàn toàn sau khi bố mẹ lần lượt qua đời cách đây không lâu. Sau tang lễ, các anh em bắt đầu ngồi lại để bàn chuyện tài sản. Tôi nghĩ đó chỉ là cuộc trao đổi thông thường, bởi từ trước đến nay, bố mẹ cũng đã chia cho mỗi người một căn nhà để ổn định cuộc sống. Riêng tôi thì ngầm hiểu ở cùng bố mẹ và tài sản là căn nhà đang ở sau khi bố mẹ qua đời.
Nhưng thật bất ngờ khi các anh cho rằng căn nhà tôi đang ở vẫn là tài sản đứng tên bố mẹ nên phải được chia đều cho các đồng thừa kế. Theo tính toán của mọi người, sau khi định giá tài sản, tôi sẽ được nhận khoảng 1 tỷ đồng. Đổi lại, căn nhà sẽ được bán hoặc sang nhượng để chia phần cho tất cả anh em.
Điều khiến tôi sốc hơn là khi anh cả còn tuyên bố việc thờ cúng bố mẹ sau này sẽ do các anh đảm nhận vì tôi là con gái nên không cần giữ lại căn nhà để lo hương khói. Các anh cũng cho thời gian để tôi thu xếp chỗ ở mới.
Từ hôm họp gia đình đến giờ, tôi liên tục bị mất ngủ. Nhiều đêm, tôi ngồi một mình trong căn nhà quen thuộc, nhìn di ảnh bố mẹ và tự hỏi liệu mình có đang quá ích kỷ khi muốn ở lại hay chính những người anh của tôi đã quá lạnh lùng chỉ vì khối tài sản bố mẹ để lại. Tôi chưa biết mình phải làm gì để tình anh em không bị sứt mẻ mà bản thân tôi không thấy mệt mỏi như bây giờ?